四月五日醉书慈云阁

宋代 陈著
峰开荷叶东南倾,梵宫截断西来青。 参差楼阁半空起,撞钟椎鱼撼林坰。 奔走簦笠数百里,随事来乞山中灵。 大众坐饱云捧足,百需顺应水建瓴。 彼饕者谁尸海阃,日鬻三帖山府庭。 交驰争此一席卷,赭山不足搜钵瓶。 囊橐所攫鸟兽散,遗臭满山草亦腥。 檐栋摧落甚败驿,旁风雨湿上见星。 厨烟寂寞甑釜破,残僧菜色身伶俜。 山运忽回缘法到,铁锡飞入总云亭。 伽蓝起舞山鬼避,击大法鼓轰雷霆。 竖硬脊梁施敏手,恢恢余刃新发硎。 仆者以兴弊者划,如痼病脱沈醉醒。 况今佛流正澎湃,平地丈浪腾沧溟。 何事不可咄嗟办,寺已如画山翠屏。 谁知不忍回首处,山下景色何凋零。 文献故家编下户,潇潇四壁门长扃。 旧来富家鼠窜伏,贫民偶遗风涛萍。 叫嚣隳突尚不已,宛转就缚垂死丁。 春风无分日光薄,冤声苦语那可听。 信有天堂与地狱,咫尺中间分异形。 世变不情至此极,仰面三叹天冥冥。
fēng kāi dōng nán qīng   fàn gōng jié duàn 西 lái qīng  
cēn lóu bàn kōng   zhuàng zhōng chuí hàn lín jiōng  
bēn zǒu dēng shù bǎi   suí shì lái shān zhōng líng  
zhòng zuò bǎo yún pěng   bǎi shùn yīng shuǐ jiàn líng  
tāo zhě shuí shī hǎi kǔn   sān tiē shān tíng  
jiāo chí zhēng juǎn   zhě shān sōu píng  
náng tuó suǒ jué niǎo shòu sàn   chòu mǎn shān cǎo xīng  
yán dòng cuī luò shén bài 驿   páng fēng shī 湿 shàng jiàn xīng  
chú yān zèng   cán sēng cài shēn líng pīng  
shān yùn huí yuán dào   tiě fēi zǒng yún tíng  
qié lán shān guǐ   hōng léi tíng  
shù yìng liáng shī mǐn shǒu   huī huī rèn xīn xíng  
zhě xīng zhě huà   bìng tuō shěn zuì xǐng  
kuàng jīn liú zhèng péng pài   píng zhàng làng téng cāng míng  
shì duō jiē bàn   huà shān cuì píng  
shéi zhī rěn huí shǒu chù   shān xià jǐng diāo líng  
wén xiàn jiā biān xià   xiāo xiāo mén cháng jiōng  
jiù lái jiā shǔ cuàn   pín mín ǒu fēng tāo píng  
jiào xiāo huī shàng   wǎn zhuǎn jiù chuí dīng  
chūn fēng fēn guāng báo   yuān shēng tīng  
xìn yǒu tiān táng   zhǐ chǐ zhōng jiān fēn xíng  
shì biàn qíng zhì   yǎng miàn sān tàn tiān míng míng