四月十一日初食荔支

宋代 苏轼
南村诸杨北村卢,(谓杨梅、卢橘也。 )白花青叶冬不枯。 垂黄缀紫烟雨里,特与荔支为先驱。 海山仙人绛罗襦,红纱中单白玉肤。 不须更待妃子笑,风骨自是倾城姝。 不知天公有意无,遣此尤物生海隅。 云山得伴松桧老,霜雪自困楂梨粗。 先生洗盏酌桂醑,冰盘荐此赪虬珠。 似闻江鳐斫玉柱,更洗河豚烹腹腴。 (予尝谓荔支厚味高格两绝,果中无比,惟江鳐柱、河豚鱼近之耳。 )我生涉世本为口,一官久已轻莼鲈。 人间何者非梦幻,南来万里真良图。
nán cūn zhū yáng běi cūn     wèi yáng méi    
  bái huā qīng dōng  
chuí huáng zhuì yān   zhī wèi xiān  
hǎi shān xiān rén jiàng luó   hóng shā zhōng dān bái  
gèng dài fēi xiào   fēng shì qīng chéng shū  
zhī tiān gōng yǒu   qiǎn yóu shēng hǎi  
yún shān bàn sōng guì lǎo   shuāng xuě kùn zhā  
xiān sheng zhǎn zhuó guì   bīng pán jiàn chēng qiú zhū  
shì wén jiāng yáo zhuó zhù   gèng tún pēng  
  cháng wèi zhī hòu wèi gāo liǎng jué   guǒ zhōng   wéi jiāng yáo zhù tún jìn zhī ěr    
  shēng shè shì běn wèi kǒu   guān jiǔ qīng chún  
rén jiān zhě fēi mèng huàn   nán lái wàn zhēn liáng