四月三日雨示德充

明代 康海
昨日有雨尘不洒,今日雨多云更长。遥天四望无寸碧,野人稼穑何所妨。 顷闻江淮人相食,父子不保况路傍。关中虽无横盗苦,边饷转输日相望。 麦豆半为风雨蚀,我秋未布人皇皇。晨兴东出望云气,晴天赤日心自伤。 千叹万息日将昃,天风不动帘影黑。须臾雨脚下平地,豗喧何啻万马力。 向夕虽看悬溜微,达旦霏霏雨如织。喜闻优渥遍九土,倏忽之间信难测。 天地之德本好生,大块岂厌物生成。人身痞逆百体滞,气运所生谁可明。 丰年弗俭歉时极,却与造化生搀枪。安得官长息杂役,令此黔首俱深耕。 禁侈薄敛久自足,何必义仓与长平。
zuó yǒu chén   jīn duō yún gèng zhǎng yáo tiān wàng cùn   rén jià suǒ fáng    
qǐng wén jiāng huái rén xiàng shí   bǎo kuàng bàng guān zhōng suī héng dào biān   xiǎng zhuǎn shū xiāng wàng    
mài dòu bàn wèi fēng shí   qiū wèi rén huáng huáng chén xīng dōng chū wàng yún qíng   tiān chì xīn shāng    
qiān tàn wàn jiāng   tiān fēng dòng lián yǐng hēi jiǎo xià píng huī   xuān chì wàn    
xiàng suī kàn xuán liū wēi   dàn fēi fēi zhī wén yōu biàn jiǔ shū   zhī jiān xìn nán    
tiān zhī běn hǎo shēng   kuài yàn shēng chéng rén shēn bǎi zhì   yùn suǒ shēng shuí míng    
fēng nián jiǎn qiàn shí   què zào huà shēng chān qiāng ān guān cháng lìng   qián shǒu shēn gēng    
jìn chǐ báo liǎn jiǔ   cāng cháng píng