四月三日同子坦子聿游湖中诸山

宋代 陆游
我行无所诣,悠扬信舴艋。 爱此绿树村,舍棹度小岭。 路穷忽披豁,怳然得异境,苍玉立万峰,清镜渺千顷。 更为西南行,聊破春昼永。 遥看秀邃处,疑足事幽屏。 一崦果可人,奇石插碧井,锵鸣若环佩,其味复甘冷;徘徊不忍去,照我须鬓影。 须臾日穿林,井面光炯炯。 古今胜绝意,正用一笑领。 安得绝世喧,於兹慕箕颍。
xíng suǒ   yōu yáng xìn měng
ài 绿 shù cūn   shě zhào xiǎo lǐng
qióng huō   huǎng rán jìng   cāng wàn fēng   qīng jìng miǎo qiān qǐng
gèng wéi 西 nán xíng   liáo chūn zhòu yǒng
yáo kàn xiù suì chù   shì yōu píng
yān guǒ rén   shí chā jǐng   qiāng míng ruò huán pèi   wèi gān lěng   pái huái rěn   zhào bìn yǐng
chuān 穿 lín   jǐng miàn guāng jiǒng jiǒng
jīn shèng jué   zhèng yòng xiào lǐng
ān jué shì xuān   yǐng