四月三日度仙霞关

清代 顾嗣立
闽海地脉多峰峦,万山烂漫奔中原。砉然截断罗刹水,四扇突兀开雄关。 琉球日本使络绎,东瓯南粤人蹒跚。荔支末利争赴市,江珧牡砺来输官。 一夫当关按剑立,百万铁骑心胆寒。唯天设险表万国,正器岂许庸夫干。 我从窑岭上嵽嵲,时节正届春光残。樟松合抱挺百尺,白石遍插青琅玕。 幽丛荫郁百鸟聚,啁啾似惧弹金丸。山花无名开绝壁,一枝冷露零漙漙。 红如丹砂白如雪,黄紫照耀成斑斓。竹鸡大唤走木客,野猿上树千回盘。 行来绝顶踞关口,此日恍在蓬莱看。金银宫阙散异彩,鞭鸾笞凤声珊珊。 俯视原畴平若掌,江海一气云天宽。众峰起伏如怒浪,前后左右皆儿孙。 坳中陡起一片白,黑风飒飒烟瀰漫。阿香推车响脚底,跳珠乱迸黄河翻。 飞流千丈分百道,下注龙井增波澜。浑浑沌沌震玄窞,水石拮隔何时乾。 仆夫下岭如健犊,小竿羊牯同巑岏。吴山越水足迹遍,未若此境夸雄观。 荡胸决眦渺何许,襟怀始笑吾儒酸。笔底光芒射六合,南游好惬平生欢。
mǐn hǎi mài duō fēng luán   wàn shān làn màn bēn zhōng yuán huā rán jié duàn luó chà shuǐ   shàn kāi xióng guān    
liú qiú běn shǐ 使 luò   dōng ōu nán yuè rén pán shān zhī zhēng shì jiāng   yáo lái shū guān    
dāng guān àn jiàn   bǎi wàn tiě xīn dǎn hán wéi tiān shè xiǎn biǎo wàn guó zhèng   yōng gàn    
cóng yáo lǐng shàng niè   shí jié zhèng jiè chūn guāng cán zhāng sōng bào tǐng bǎi chǐ bái   shí biàn chā qīng láng gān    
yōu cóng yīn bǎi niǎo   zhōu jiū shì dàn jīn wán shān huā míng kāi jué   zhī lěng líng tuán tuán    
hóng dān shā bái xuě   huáng zhào yào 耀 chéng bān lán zhú huàn zǒu   yuán shàng shù qiān huí pán    
xíng lái jué dǐng guān kǒu   huǎng zài péng lái kàn jīn yín gōng què sàn cǎi biān   luán chī fèng shēng shān shān    
shì yuán chóu píng ruò zhǎng   jiāng hǎi yún tiān kuān zhòng fēng làng qián   hòu zuǒ yòu jiē ér sūn    
ào zhōng dǒu piàn bái   hēi fēng yān màn ā xiāng tuī chē xiǎng jiǎo tiào   zhū luàn bèng huáng fān    
fēi liú qiān zhàng fēn bǎi dào   xià zhù lóng jǐng zēng lán hún hùn dùn dùn zhèn xuán dàn shuǐ   shí jié shí qián    
xià lǐng jiàn   xiǎo gān 竿 yáng tóng cuán wán shān yuè shuǐ biàn wèi   ruò jìng kuā xióng guān    
dàng xiōng jué miǎo   jīn huái 怀 shǐ xiào suān guāng máng shè liù nán   yóu hǎo qiè píng shēng huān