四月间读杜牧之荷叶诗一时回首背西风之句尝
冰霜枯冻度穷冬,昨夜阳和始用工。
多少柳条知此意,一时开眼望东风。
bīng
冰
shuāng
霜
kū
枯
dòng
冻
dù
度
qióng
穷
dōng
冬
,
zuó
昨
yè
夜
yáng
阳
hé
和
shǐ
始
yòng
用
gōng
工
。
。
duō
多
shǎo
少
liǔ
柳
tiáo
条
zhī
知
cǐ
此
yì
意
,
yī
一
shí
时
kāi
开
yǎn
眼
wàng
望
dōng
东
fēng
风
。
。