四月旦作时立夏已十余日

宋代 陆游
京尘相值各匆忙,谁信闲人日月长?争叶蚕饥闹风雨,趁虚茶嬾斗旗枪。 林中晚笋供厨美,庭下新桐覆井凉。 堪笑山家太早计,已陈竹几与藤床。 四月二十八日作又行遍人间病不禁,四月欲尽五月初,九十未及八十余。 开口何曾谈世事,收身且复爱吾庐。
jīng chén xiāng zhí cōng máng   shuí xìn xián rén yuè zhǎng   zhēng cán nào fēng   chèn chá lǎn dòu qiāng
lín zhōng wǎn sǔn gōng chú měi   tíng xià xīn tóng jǐng liáng
kān xiào shān jiā tài zǎo   chén zhú téng chuáng
yuè èr shí zuò yòu xíng biàn rén jiān bìng jīn   yuè jǐn yuè chū   jiǔ shí wèi shí
kāi kǒu zēng tán shì shì   shōu shēn qiě ài