四园竹

宋代 杨泽民
残霞殿雨,皞气入窗扉。并梧堕叶,寒砌叫蛩,秋满屏帏。罗袖匆匆叙别,凄凉客里,异乡谁更相知。 念伊其。当时芍药同心,谁知又爽佳期。直待金风到后,红叶秋时。细写情辞。何用纸。又却恐、秋深叶渐稀。
cán xiá diàn 殿   hào chuāng fēi bìng duò   hán jiào qióng   qiū mǎn píng wéi luó xiù cōng cōng bié   liáng   xiāng shuí gēng xiāng zhī
niàn dāng shí sháo yào tóng xīn   shéi zhī yòu shuǎng jiā zhí dài jīn fēng dào hòu   hóng qiū shí xiě qíng yòng zhǐ yòu què kǒng qiū shēn jiàn