四园竹

宋代 陈允平
昏昏瞑色,乱叶拥云扉。渚兰风润,庭桂露凉,香动秋帏。独向闲亭步月,阑干瘦倚,此情惟有天知。 纵如其。黄花时节归来,因循已误心期。欲写相思寄与,愁拂鸾笺,粉泪盈盈先满纸。正寂寞,楼南雁过稀。
hūn hūn míng   luàn yōng yún fēi zhǔ lán fēng rùn   tíng guì liáng   xiāng dòng qiū wéi xiàng xián tíng yuè   lán gān shòu   qíng wéi yǒu tiān zhī
zòng huáng huā shí jié guī lái   yīn xún xīn xiě xiāng   chóu luán jiān   fěn lèi yíng yíng xiān mǎn zhǐ zhèng   lóu nán yàn guò