四园竹

宋代 方千里
花骢纵策,制泪掩斜扉。玉炉细袅,鸳被半闲,萧瑟罗帏。银漏声,那更杂、疏疏雨里,此时怀抱谁知。 恨凄其。西窗自剪寒花,沈吟暗数归期。最爱深情密意,无限当年,往复诗辞。千万纸。甚近日、人来字渐稀。
huā cōng zòng   zhì lèi yǎn xié fēi niǎo   yuān bèi bàn xián   xiāo luó wéi yín lòu shēng   gèng shū shū   shí huái 怀 bào shéi zhī
hèn 西 chuāng jiǎn hán huā   shěn yín àn shù guī zuì ài shēn qíng   xiàn dāng nián   wǎng shī qiān wàn zhǐ shén jìn rén lái jiàn