思袁山

清代 王浩
已凭浅醉依魂梦,多分春风乱圣狂。此地韶华成负手,旧山岚气压颓墙。 潦痕上阪蛇行迹,雪后开门笋出香。尚欲移家穷去住,满川花雨入斜阳。
píng qiǎn zuì hún mèng   duō fēn chūn fēng luàn shèng kuáng sháo huá chéng shǒu   jiù shān lán tuí qiáng
lǎo hén shàng bǎn shé xíng   xuě hòu kāi mén sǔn chū xiāng shàng jiā qióng zhù   mǎn chuān huā xié yáng