斯远访昌甫同作音字诗因又一首
故人湖海谁知音,章泉病翁卧山林。我思不见夜长寂,君往与同秋正阴。
修筠乱石一径静,风雨满窗清且深。安得相从日上下,骚雅共倾陶写心。
gù
故
rén
人
hú
湖
hǎi
海
shéi
谁
zhī
知
yīn
音
,
zhāng
章
quán
泉
bìng
病
wēng
翁
wò
卧
shān
山
lín
林
wǒ
。
sī
我
bú
思
jiàn
不
yè
见
zhǎng
夜
jì
长
jūn
寂
,
wǎng
君
yǔ
往
tóng
与
qiū
同
zhèng
秋
yīn
正
阴
。
xiū
修
yún
筠
luàn
乱
shí
石
yī
一
jìng
径
jìng
静
,
fēng
风
yǔ
雨
mǎn
满
chuāng
窗
qīng
清
qiě
且
shēn
深
ān
。
dé
安
xiāng
得
cóng
相
rì
从
shàng
日
xià
上
sāo
下
,
yǎ
骚
gòng
雅
qīng
共
táo
倾
xiě
陶
xīn
写
心
。