四逸台

宋代 李廌
异时常独饮,对月成三人。 已喜三士游,况遇金城辛。 洧渊俯龙室,废台干白云。 委径已就荒,九仞将遂湮。 飘然如四鹤,蹑屐披荆榛。 北冈翻波涛,南岫列嶙峋。 登台与佳名,大笔书苍珉。 占此泉石清,坐使草大春。 诸公廊庙材,我期兹隐沦。
shí cháng yǐn   duì yuè chéng sān rén  
sān shì yóu   kuàng jīn chéng xīn  
wěi yuān lóng shì   fèi tái gàn bái yún  
wěi jìng jiù huāng   jiǔ rèn jiāng suì yān  
piāo rán   niè jīng zhēn  
běi gāng fān tāo   nán xiù liè lín xún  
dēng tái jiā míng   shū cāng mín  
zhàn quán shí qīng   zuò shǐ 使 cǎo chūn  
zhū gōng láng miào cái   yǐn lún