泗演石

宋代 陆文圭
荆山石有玉,楚国无人知。 再南锋强售,抱璞空自悲。 他自遇良工,乃始称其奇。 实傅数百载,邯口又得之。 秦人请城易,赵氏以为疑。 不予宁负曲,予之恐邮欺。 相如奉使往,持壁指瑕兹。 术冠虚如许,儿柱欲何为。 衣褐已归赵,汤外安足辞。 奇辞古若人,掩卷空嗟咨。 是非定百世,成败止一时。 天生此尤物,前后成祸基。 有美当轩世,术村诚非宜。 和氏不待价,则足将尤谁。 人才国轻重,壁岂偿安危。 相如真暴虎,虽死悔莫追。 二子有遗憾,仲尼真吾师。 泗党一片石,不染自成缫。 上有华林字,颖是故物遗。 春官雅好古,傅载烦文移。 主人不敢惜,持贡白玉迟。 埋光经几年,不与赏音期。 无意博连城,得失轻豪斋。 二事拟非伦,聊以资吾时。
jīng shān shí yǒu   chǔ guó rén zhī  
zài nán fēng qiáng shòu   bào kōng bēi  
liáng gōng   nǎi shǐ chēng  
shí shù bǎi zǎi   hán kǒu yòu zhī  
qín rén qǐng chéng   zhào shì wéi  
níng   zhī kǒng yóu  
xiàng fèng shǐ 使 wǎng   chí zhǐ xiá  
shù guān   ér zhù wéi  
guī zhào   tāng wài ān  
ruò rén   yǎn juàn kōng jiē  
shì fēi dìng bǎi shì   chéng bài zhǐ shí  
tiān shēng yóu   qián hòu chéng huò  
yǒu měi dāng xuān shì   shù cūn chéng fēi  
shì dài jià   jiāng yóu shuí  
rén cái guó qīng zhòng   cháng ān wēi  
xiàng zhēn bào   suī huǐ zhuī  
èr zi yǒu hàn   zhòng zhēn shī  
dǎng piàn shí   rǎn chéng sāo  
shàng yǒu huá lín   yǐng shì  
chūn guān hào   zài fán wén  
zhǔ rén gǎn   chí gòng bái chí  
mái guāng jīng nián   shǎng yīn  
lián chéng   shī qīng háo zhāi  
èr shì fēi lún   liáo shí