四言诗

唐代 孙思邈
取金之精,合石之液。列为夫妇,结为魂魄。一体混沌, 两精感激。河车覆载,鼎候无忒。洪炉烈火,烘焰翕赫。 烟未及黔,焰不假碧。如畜扶桑,若藏霹雳。姹女气索, 婴儿声寂。透出两仪,丽于四极。壁立几多,马驰一驿。 宛其死矣,适然从革。恶黜善迁,情回性易。紫色内达, 赤芒外射。熠若火生,乍疑血滴。号曰中环,退藏于密。 雾散五内,川流百脉。骨变金植,颜驻玉泽。阳德乃敷, 阴功□积。南宫度名,北斗落籍。
jīn zhī jīng   shí zhī liè wéi   jié wèi hún hùn dùn  
liǎng jīng gǎn chē zǎi   dǐng hòu tuī hóng liè huǒ   hōng yàn
yān wèi qián   yàn jiǎ chù sāng   ruò cáng chà suǒ  
yīng ér shēng tòu chū liǎng   duō   chí 驿
wǎn   shì rán cóng è chù shàn qiān   qíng huí xìng nèi  
chì máng wài shè ruò huǒ shēng   zhà xuè hào yuē zhōng huán   tuì 退 cáng
sàn nèi   chuān liú bǎi mài biàn jīn zhí   yán zhù yáng nǎi  
yīn gōng   nán gōng míng   běi dǒu luò