思小村

宋代 文天祥
春云惨惨兮春水漫漫,思我故人兮行路难。 君辕以南兮我辕以北,去日以远兮忧不可以终极。 蹇予马兮江皋,式燕兮以游遨。 念我平生兮君郁陶。 在师中兮岂造次之可离,忠言不闻兮思君忸怩。 毫厘之差兮天壤易位,驷不及舌兮脐不可噬。 思我故人兮怀我亲,怀我亲兮思故人。 怀哉怀哉,不可忍兮不如速死。 慨百年之未半兮,胡中道而遄止。 鲁连子兮义不帝秦,负玄德兮羽不名为人。 委骨草莽兮时乃天命,自古孰无死兮首丘为正。 我行我行兮梦寐所思,故人望我兮胡不归,胡不归。
chūn yún cǎn cǎn chūn shuǐ màn màn   rén xíng nán  
jūn yuán nán yuán běi   yuǎn yōu zhōng  
jiǎn jiāng gāo   shì yàn yóu áo  
niàn píng shēng jūn táo  
zài shī zhōng zào zhī   zhōng yán wén jūn niǔ  
háo zhī chà tiān rǎng wèi   shé shì  
rén huái 怀 qīn   huái 怀 qīn rén  
huái 怀 zāi huái 怀 zāi   rěn  
kǎi bǎi nián zhī wèi bàn   zhōng dào ér chuán zhǐ  
lián qín   xuán míng wéi rén  
wěi cǎo mǎng shí nǎi tiān mìng   shú shǒu qiū wèi zhèng  
xíng xíng mèng mèi suǒ   rén wàng guī   guī