四贤一不肖诗·右欧阳永叔

宋代 蔡襄
先民至论推天常,补袞扶世为儒方。 圜冠博带不知本,樗栎安可施青黄。 帝图日盛人世出,今吾永叔诚有望。 处心学士贵适用,异端莫得窥其墙。 子年五月范京兆,服天子命临鄱阳。 二贤拜疏赎其罪,势若止沸反扬汤。 敕令百执无越位,谏垣何以敢封囊。 哀来激愤抑复奋,强食不得下喉吭。 位卑无路自闻达,目视云阙高苍茫。 裁书数幅责司谏,落笔騄骥腾康庄。 刃迎缕析解统要,其间大意可得详。 书曰希文有本末,学通古今气果刚。 始自理官来祕阁,不五六岁为天章。 上心倚若左右手,日备顾问邻清光。 苟尔希文实邪佞,曷不开口论否臧。 阴观被谴始丑诋,摧枯拉腐奚为彊。 儻曰希文实贤士,因言被责庸何伤。 汉杀王章与长倩,当时岂曰诛贤良。 惟时谏官亦结舌,不曰可谏曰罪当。 遂今百世览前史,往往心愤涕洒滂。 斯言感切固已至,读者不得令激昂。 岂图反我为怨府,袖书乞怜天子傍。 谪官一邑固分耳,恨不剖腹呈琳琅。 我嗟时辈识君浅,但推藻翰高文场。 斯人满腹有儒术,使之得地能施张。 皇家太平几百载,正当鉴古修纪纲。 贤才进用忠言录,祖述圣德垂无疆。
xiān mín zhì lùn tuī tiān cháng   gǔn shì wèi fāng
huán guān dài zhī běn   chū ān shī qīng huáng
shèng rén shì chū   jīn yǒng shū chéng yǒu wàng
chǔ xīn xué shì guì shì yòng   duān de kuī qiáng
zi nián yuè fàn jīng zhào   tiān mìng lín yáng
èr xián bài shū shú zuì   shì ruò zhǐ fèi fǎn yáng tāng
chì lìng bǎi zhí yuè wèi   jiàn yuán gǎn fēng náng
āi lái fèn fèn   qiáng shí xià hóu kēng
wèi bēi wén   shì yún quē gāo cāng máng
cái shū shù jiàn   luò téng kāng zhuāng
rèn yíng jiě tǒng yào   jiān xiáng
shū yuē wén yǒu běn   xué tōng jīn guǒ gāng
shǐ guān lái   liù suì wèi tiān zhāng
shàng xīn ruò zuǒ yòu shǒu   bèi wèn lín qīng guāng
gǒu ěr wén shí xié nìng   kāi kǒu lùn zāng
yīn guān bèi qiǎn shǐ chǒu   cuī wèi jiàng
tǎng yuē wén shí xián shì   yīn yán bèi yōng shāng
hàn shā wáng zhāng zhǎng qiàn   dāng shí yuē zhū xián liáng
wéi shí jiàn guān jié shé   yuē jiàn yuē zuì dāng
suì jīn bǎi shì lǎn qián shǐ   wǎng wǎng xīn fèn pāng
yán gǎn qiē zhì   zhě lìng áng
fǎn wèi yuàn   xiù shū lián tiān bàng
zhé guān fēn ěr   hèn pōu chéng lín láng
jiē shí bèi shí jūn qiǎn   dàn tuī zǎo hàn gāo wén chǎng
rén mǎn yǒu shù   shǐ 使 zhī de néng shī zhāng
huáng jiā tài píng bǎi zǎi   zhèng dāng jiàn xiū gāng
xián cái jìn yòng zhōng yán   shù shèng chuí jiāng