思王逢原

宋代 王安石
自吾失逢原,触事辄愁思。 岂独为故人,抚心良自悲。 我善孰相我,孰知我瑕疵。 我思谁能谋,我语听者谁。 朝出一马驱,暝归一马驰。 驰驱不自得,谈笑强追随。 仰屋卧太息,起行涕淋漓。 念子冢上土,草茅已纷披。 婉婉妇且少,茕茕一女嫠。 高义动闾里,尚闻致财赀。 嗟我衣冠朝,略能具饘糜。 葬祭无所助,哀颜亦何施。 闻妇欲北返,跂予常望之。 寒汴已闭口,此行又参差。 又说当产子,产子知何时。 贤者宜有後,固当梦熊罴。 天方不可恃,我愿适在兹。 我疲学更误,与世不相宜。 宿昔心已许,同冈结茅茨。 此事今已矣,已矣尚谁知。 渺渺江与潭,茫茫山与陂。 安能久窃食,终负故人期。
shī féng yuán   chù shì zhé chóu
wèi rén   xīn liáng bēi
shàn shú xiāng   shú zhī xiá
shuí néng móu   tīng zhě shuí
cháo chū   míng guī chí
chí   tán xiào qiáng zhuī suí
yǎng tài   xíng lín
niàn zi zhǒng shàng   cǎo máo fēn
wǎn wǎn qiě shǎo   qióng qióng
gāo dòng   shàng wén zhì cái
jiē guān cháo   lüè néng zhān
zàng suǒ zhù   āi yán shī
wén běi fǎn   cháng wàng zhī
hán biàn kǒu   xíng yòu cēn
yòu shuō dāng chǎn   chǎn zhī shí
xián zhě yǒu hòu   dāng mèng xióng
tiān fāng shì   yuàn shì zài
xué gèng   shì xiāng
宿 xīn   tóng gāng jié máo
shì jīn   shàng shéi zhī
miǎo miǎo jiāng tán   máng máng shān bēi
ān néng jiǔ qiè shí   zhōng rén