四十咏 其五 杨尚书翥

明代 王世贞
杨公岿然老,故人握璿玑。遂令武昌戍,阳春回赭衣。 曳裾时豹隐,推毂乃龙飞。优游桑梓间,树惇以全归。
yáng gōng kuī 岿 rán lǎo   rén xuán suì lìng chāng shù yáng   chūn huí zhě    
shí bào yǐn   tuī nǎi lóng fēi yōu yóu sāng jiān shù   dūn quán guī