四十咏 其三十九 王太学宠

明代 王世贞
履吉藉甚年,灼乎舜华敷。非酒使人酣,况乃荐醍醐。 玉树困霜风,良騊蹶脩途。其迹犹尚新,其人骨久枯。
shén nián   zhuó shùn huá fēi jiǔ shǐ rén 使 hān kuàng   nǎi jiàn    
shù kùn shuāng fēng   liáng táo jué xiū yóu shàng xīn   rén jiǔ