四时宫词 其二

元代 萨都剌
日长缝就缕金衣,高柳风轻拂翠眉。閒倚小楼题画扇,但闻别院笑弹棋。 主家恩爱有时尽,贱妾心情无限思。又向晚凉新浴罢,琵琶自拨断肠词。
zhǎng fèng jiù jīn   gāo liǔ fēng qīng cuì méi xián xiǎo lóu huà shàn   dàn wén bié yuàn xiào dàn
zhǔ jiā ēn ài yǒu shí jǐn   jiàn qiè xīn qíng xiàn yòu xiàng wǎn liáng xīn   pa duàn cháng