四舍人生日

金朝 李俊民
骥之子,凤之雏,精彩丰容美且都。年至十二三,头角己异同队鱼。 积善之家庆有馀,掌中幸得双明珠。定知他日必充闾,不妨更读古人书。 绛帐先生当今之范模,步亦步,趋亦趋,执经北面预先讲唐虞。 明主何尝不用儒,相门出相文可无。岂独手撚金仆姑,能骑生马驹,然后称为大丈夫。
zhī   fèng zhī chú   jīng cǎi fēng róng měi qiě dōu nián zhì shí èr sān   tóu jiǎo tóng duì
shàn zhī jiā qìng yǒu   zhǎng zhōng xìng de shuāng míng zhū dìng zhī chōng   fáng gèng rén shū
jiàng zhàng xiān sheng dāng jīn zhī fàn       zhí jīng běi miàn xiān jiǎng táng
míng zhǔ cháng yòng   xiāng mén chū xiāng wén shǒu niǎn jīn   néng shēng   rán hòu chēng wéi zhàng