思上人休庵二首 其二

宋代 孙觌
阅世身如梦,捐书语更真。人牛俱不见,棒喝总休亲。 败壁虫书藓,空床鼠印尘。滔滔天下士,应不羡知津。
yuè shì shēn mèng   juān shū gèng zhēn rén niú jiàn   bàng zǒng xiū qīn
bài chóng shū xiǎn   kōng chuáng shǔ yìn chén tāo tāo tiān xià shì   yīng xiàn zhī jīn