思亲诗

魏晋 嵇康
奈何愁兮愁无聊。恒恻恻兮心若抽。愁奈何兮悲思多。情郁结兮不可化。奄失恃兮孤茕茕。内自悼兮啼失声。思报德兮邈已绝。感鞠育兮 情剥裂。嗟母兄兮永潜藏。想形容兮内摧伤。感阳春兮思慈亲。欲一见兮路无因。望南山兮发哀叹。感机杖兮涕汍澜。念畴昔兮母兄在。 心逸豫兮寿四海。忽已逝兮不可追。心穷约兮但有悲。上空堂兮廓无依。覩遗物兮心崩摧。中夜悲兮当告谁。独收泪兮抱哀戚。日远迈兮 思予心。恋所生兮泪流襟。慈母没兮谁与骄。顾自怜兮心忉忉。诉苍天兮天不闻。泪如雨兮叹成云。欲弃忧兮寻复来。痛殷殷兮不可裁。
nài chóu chóu liáo héng xīn ruò chōu chóu nài bēi duō qíng jié huà yǎn shī shì qióng qióng nèi dào shī shēng bào miǎo jué gǎn              
qíng bāo liè jiē xiōng yǒng qián cáng xiǎng xíng róng nèi cuī shāng gǎn yáng chūn qīn jiàn yīn wàng nán shān āi tàn gǎn zhàng wán lán niàn chóu xiōng zài                
xīn shòu 寿 hǎi shì zhuī xīn qióng yuē dàn yǒu bēi shàng kōng táng kuò xīn bēng cuī zhōng bēi dāng gào shuí shōu lèi bào āi yuǎn mài              
xīn liàn suǒ shēng lèi liú jīn méi shuí jiāo lián xīn dāo dāo cāng tiān tiān wén lèi tàn chéng yún yōu xún lái tòng yīn yīn cái