四年冬以退居蒲之永乐,渴然有农夫望岁之志

唐代 李商隐
旭日开晴色,寒空失素尘。绕墙全剥粉,傍井渐消银。 刻兽摧盐虎,为山倒玉人。珠还犹照魏,璧碎尚留秦。 落日惊侵昼,余光误惜春。檐冰滴鹅管,屋瓦镂鱼鳞。 岭霁岚光坼,松暄翠粒新。拥林愁拂尽,著砌恐行频。 焦寝忻无患,梁园去有因。莫能知帝力,空此荷平均。
kāi qíng   hán kōng shī chén rào qiáng quán fěn   bàng jǐng jiàn xiāo yín
shòu cuī yán   wéi shān dào rén zhū huán yóu zhào wèi   suì shàng liú qín
luò jīng qīn zhòu   guāng chūn yán bīng é guǎn   lòu lín
lǐng lán guāng chè   sōng xuān cuì xīn yōng lín chóu jǐn   zhù kǒng xíng pín
jiāo qǐn xīn huàn   liáng yuán yǒu yīn néng zhī   kōng píng jūn