四民诗其一·士

宋代 范仲淹
前王诏多士,咸以德为先。 道從仁义广,名由忠孝全。 美禄报尔功,好爵縻尔贤。 黜陟金鉴下,昭昭媸与妍。 此道日以疏,善恶何茫然。 君子不斥怨,归诸命与天。 术者乘其隙,异端千万惑。 天道入指掌,神心出胸臆。 听幽不听明,言命不言德。 学者忽其本,仕者浮于职。 节义为空言,功名思苟得。 天下无所劝,赏罚几乎息。 阴阳有变化,其神固不测。 祸福有倚伏,循环亦无极。 前圣不敢言,小人尔能臆。 裨灶方激扬,孔子甘寂默。 六经无光辉,反如日月蚀。 大道岂复兴,此弊何时抑。 末路竞驰骋,浇风扬羽翼。 昔多松柏心,今皆桃李色。 愿言造物者,回此天地力。
qián wáng zhào duō shì   xián wèi xiān
dào cóng rén guǎng 广   míng yóu zhōng xiào quán
měi bào ěr gōng   hǎo jué ěr xián
chù zhì jīn jiàn xià   zhāo zhāo chī yán
dào shū   shàn è máng rán
jūn zi chì yuàn   guī zhū mìng tiān
shù zhě chéng   duān qiān wàn huò
tiān dào zhǐ zhǎng   shén xīn chū xiōng
tīng yōu tīng míng   yán mìng yán
xué zhě běn   shì zhě zhí
jié wèi kōng yán   gōng míng gǒu de
tiān xià suǒ quàn   shǎng
yīn yáng yǒu biàn huà   shén
huò yǒu   xún huán
qián shèng gǎn yán   xiǎo rén ěr néng
zào fāng yáng   kǒng gān
liù jīng guāng huī   fǎn yuè shí
dào xīng   shí
jìng chí chěng   jiāo fēng yáng
duō sōng bǎi xīn   jīn jiē táo
yuàn yán zào zhě   huí tiān