四明山诗。潺湲洞

唐代 陆龟蒙
石浅洞门深,潺潺万古音。似吹双羽管,如奏落霞琴。 倒穴漂龙沫,穿松溅鹤襟。何人乘月弄,应作上清吟。
shí qiǎn dòng mén shēn   chán chán wàn yīn shì chuī shuāng guǎn   zòu luò xiá qín
dào xué piāo lóng   chuān 穿 sōng jiàn jīn rén chéng yuè nòng   yīng zuò shàng qīng yín