四楼子

宋代 蔡伸
红靴玉带葳蕤。翠绡衣。并辔垂鞭妆影、照清溪。 长亭路。停骑处。晚凉时。空有许多明月、伴双栖。
hóng xuē dài wēi ruí cuì xiāo bìng pèi chuí biān zhuāng yǐng zhào qīng
cháng tíng tíng chù wǎn liáng shí kōng yǒu duō míng yuè bàn shuāng