寺居

宋代 林逋
浩然巾杖立秋钟,院舍门门细径通。 柏子有芽生塔地,鹤毛无响堕廊风。 闲栖已合称高士,清论除非对远公。 不厌浮尘擬何了,片心难舍此缘中。
hào rán jīn zhàng qiū zhōng   yuàn shě mén mén jìng tōng
bǎi yǒu shēng   máo xiǎng duò láng fēng
xián chēng gāo shì   qīng lùn chú fēi duì yuǎn gōng
yàn chén le   piàn xīn nán shè yuán zhōng