四季六言诗

唐代 白珽
红杏绿杨永昼,野服柴门散仙。莫道无人知处,东风都在吟笺。 莲叶吹香澹澹,扁舟撑影斜斜。惊散一行白鹭,东风捲起梨花。
hóng xìng 绿 yáng yǒng zhòu   chái mén sàn xiān dào rén zhī chù   dōng fēng dōu zài yín jiān
lián chuī xiāng dàn dàn   piān zhōu chēng yǐng xié xié jīng sàn xíng bái   dōng fēng juǎn huā