思佳客(中秋后一日借月意)

宋代 高观国
白玉楼台知几重。夜来望断广寒宫。一分乍阙婵娟影,二八尤宜冰雪容。 云鬓露,玉钗风。水晶帘幕正玲珑。殷勤再为天香醉,可惜清光付晓钟。
bái lóu tái zhī zhòng lái wàng duàn guǎng 广 hán gōng fēn zhà quē chán juān yǐng   èr yóu bīng xuě róng
yún bìn   chāi fēng shuǐ jīng lián zhèng líng lóng yīn qín zài wèi tiān xiāng zuì   qīng guāng xiǎo zhōng