思佳客

宋代 高观国
有约湖山却解襟。昼眠占得一庭深。树边风色寒滋味,愁里年华雁信音。 惊楚梦,听瑶琴。黄花尚可伴孤斟。断云万一成疏雨,却向湖边看晚阴。
yǒu yuē shān què jiě jīn zhòu mián zhàn tíng shēn shù biān fēng hán wèi   chóu nián huá yàn xìn yīn
jīng chǔ mèng   tīng yáo qín huáng huā shàng bàn zhēn duàn yún wàn chéng shū   què xiàng biān kàn wǎn yīn