四和

宋代 刘克庄
一橐萧然五鬼随,竟椽名盛与文奇。 可曾天下无麟凤,何必山中有虎罴。 蜂虿尾犹如许毒,蜘蛛腹得几多丝。 圣贤不校吾家法,车及蒲骚岂足师。
tuó xiāo rán guǐ suí   jìng chuán míng shèng wén
zēng tiān xià lín fèng   shān zhōng yǒu
fēng chài wěi yóu   zhī zhū duō
shèng xián jiào jiā   chē sāo shī