四和

宋代 刘克庄
丁宁僮可沽佳酒,戒饬阍毋纳恶宾。 种杞菊非求饱者,思莼菜是见几人。 食甘鮓饭安排易,出驾鸡栖受用贫。 却笑曹瞒遗令侈,黔娄殓不待衣巾。
dīng níng tóng jiā jiǔ   jiè chì hūn è bīn  
zhǒng fēi qiú bǎo zhě   chún cài shì jiàn rén  
shí gān zhǎ fàn ān pái   chū jià shòu yòng pín  
què xiào cáo mán lìng chǐ   qián lóu liàn dài jīn