四和

宋代 刘克庄
临渊细味心亨坎,卜筑先占地势坤。 说易何妨遇于野,谈玄亦入妙之门。 赐金莫惜娱宾客,堆笏犹堪遗子孙。 不比酸寒杜陵老,破茅草屋傍江村。
lín yuān wèi xīn hēng kǎn   zhù xiān zhàn shì kūn
shuō fáng   tán xuán miào zhī mén
jīn bīn   duī yóu kān sūn
suān hán líng lǎo   máo cǎo bàng jiāng cūn