四皓二首
四皓秦汉时,招招莫能致。
紫芝可以饱,粱肉非所嗜。
谷广水涣涣,山长云泄泄。
与其贵而拘,不若贱而肆。
sì
四
hào
皓
qín
秦
hàn
汉
shí
时
,
zhāo
招
zhāo
招
mò
莫
néng
能
zhì
致
。
zǐ
紫
zhī
芝
kě
可
yǐ
以
bǎo
饱
,
liáng
粱
ròu
肉
fēi
非
suǒ
所
shì
嗜
。
gǔ
谷
guǎng
广
shuǐ
水
huàn
涣
huàn
涣
,
shān
山
cháng
长
yún
云
yì
泄
yì
泄
。
yǔ
与
qí
其
guì
贵
ér
而
jū
拘
,
bù
不
ruò
若
jiàn
贱
ér
而
sì
肆
。