四皓二首

宋代 王安石
秦敺九州逃,知力起经纶。 重利诱众策,颇知聚秦民。 颓然此四老,上友千载魂。 采芝商山中,一视汉与秦。 灵珠在泥沙,光景不可昏。 道德虽避世,余风回至尊。 嫡孽一朝正,留侯果如言。 出处但有礼,废兴岂所存。
qín jiǔ zhōu táo   zhī jīng lún
zhòng yòu zhòng   zhī qín mín
tuí rán lǎo   shàng yǒu qiān zǎi hún
cǎi zhī shāng shān zhōng   shì hàn qín
líng zhū zài shā   guāng jǐng hūn
dào suī shì   fēng huí zhì zūn
niè zhāo zhèng   liú hòu guǒ yán
chū chù dàn yǒu   fèi xīng suǒ cún