思故人

宋代 刘过
朋从纷如云,益觉索居甚。 肺肠百忧集,午夜不安寝。 长恐木石心,化作萋兮锦。 日暮怀佳人,霜风悄寒凛。
péng cóng fēn yún   jué suǒ shén  
fèi cháng bǎi yōu   ān qǐn  
zhǎng kǒng shí xīn   huà zuò jǐn  
huái 怀 jiā rén   shuāng fēng qiāo hán lǐn