思过示诸衲
尼山有过幸人知,我又何人敢自欺。功罪已明应共见,是非终定不须疑。
莲花出水非今日,柳叶随风惜往时。一回提起惭何极,愿汝诸贤自得师。
ní
尼
shān
山
yǒu
有
guò
过
xìng
幸
rén
人
zhī
知
,
wǒ
我
yòu
又
hé
何
rén
人
gǎn
敢
zì
自
qī
欺
。
。
gōng
功
zuì
罪
yǐ
已
míng
明
yīng
应
gòng
共
jiàn
见
,
shì
是
fēi
非
zhōng
终
dìng
定
bù
不
xū
须
yí
疑
。
。
lián
莲
huā
花
chū
出
shuǐ
水
fēi
非
jīn
今
rì
日
,
liǔ
柳
yè
叶
suí
随
fēng
风
xī
惜
wǎng
往
shí
时
。
。
yī
一
huí
回
tí
提
qǐ
起
cán
惭
hé
何
jí
极
,
yuàn
愿
rǔ
汝
zhū
诸
xián
贤
zì
自
dé
得
shī
师
。
。