思归引

唐代 于濆
不耕南亩田,为爱东堂桂。身同树上花,一落又经岁。 交亲日相薄,知己恩潜替。日开十二门,自是无归计。
gēng nán tián   wèi ài dōng táng guì shēn tóng shù shàng huā   luò yòu jīng suì
jiāo qīn xiāng báo   zhī ēn qián kāi shí èr mén   shì guī