思归引

明代 王世贞
不睹宫中贵,安知妾家贫。火齐饰交疏,蜀锦充下陈。 玉馔不能名,兰膏自氤氲。 新王富春秋,炫饰夺朝霞。奉妾金条脱,永愿托姻娅。 三千蛾眉女,一一让容华。 妾人坐忳悒,忳悒如探汤。目视等埃尘,肠类刀矢攻。 蚤奉父母身,为礼以乱终。 淇水浩无津,方舟曷相援。先王未面命,何以待黄泉。 怦营深宫里,天地狭如弦。 杀身良不易,苟遇诚亦非。引领就高县,黄鸟为哀啼。 我欲竟此曲,此曲令心悲。
gōng zhōng guì   ān zhī qiè jiā pín huǒ shì jiāo shū shǔ   jǐn chōng xià chén    
zhuàn néng míng   lán gāo yīn yūn  
xīn wáng chūn qiū   xuàn shì duó zhāo xiá fèng qiè jīn tiáo tuō yǒng   yuàn tuō yīn    
sān qiān é méi   ràng róng huá  
qiè rén zuò tún   tún tàn tāng shì děng āi chén cháng   lèi dāo shǐ gōng    
zǎo fèng shēn   wèi luàn zhōng  
shuǐ hào jīn   fāng zhōu xiāng yuán xiān wáng wèi miàn mìng   dài huáng quán    
pēng yíng shēn gōng   tiān xiá xián  
shā shēn liáng   gǒu chéng fēi yǐn lǐng jiù gāo xiàn huáng   niǎo wèi āi    
jìng   lìng xīn bēi