思归乐

唐代 元稹
山中思归乐,尽作思归鸣。尔是此山鸟,安得失乡名。 应缘此山路,自古离人征。阴愁感和气,俾尔从此生。 我虽失乡去,我无失乡情。惨舒在方寸,宠辱将何惊。 浮生居大块,寻丈可寄形。身安即形乐,岂独乐咸京。 命者道之本,死者天之平。安问远与近,何言殇与彭。 君看赵工部,八十支体轻。交州二十载,一到长安城。 长安不须臾,复作交州行。交州又累岁,移镇广与荆。 归朝新天子,济济为上卿。肌肤无瘴色,饮食康且宁。 长安一昼夜,死者如陨星。丧车四门出,何关炎瘴萦。 况我三十二,百年未半程。江陵道涂近,楚俗云水清。 遐想玉泉寺,久闻岘山亭。此去尽绵历,岂无心赏并。 红餐日充腹,碧涧朝析酲。开门待宾客,寄书安弟兄。 闲穷四声韵,闷阅九部经。身外皆委顺,眼前随所营。 此意久已定,谁能求苟荣。所以官甚小,不畏权势倾。 倾心岂不易,巧诈神之刑。万物有本性,况复人性灵。 金埋无土色,玉坠无瓦声。剑折有寸利,镜破有片明。 我可俘为囚,我可刃为兵。我心终不死,金石贯以诚。 此诚患不至,诚至道亦亨。微哉满山鸟,叫噪何足听。
shān zhōng guī   jǐn zuò guī míng ěr shì shān niǎo   ān shī xiāng míng
yìng yuán shān   rén zhēng yīn chóu gǎn   ěr cóng shēng
suī shī xiāng   shī xiāng qíng cǎn shū zài fāng cùn   chǒng jiāng jīng
shēng kuài   xún zhàng xíng shēn ān xíng   xián jīng
mìng zhě dào zhī běn   zhě tiān zhī píng ān wèn yuǎn jìn   yán shāng péng
jūn kàn zhào gōng   shí zhī qīng jiāo zhōu èr shí zài   dào cháng ān chéng
cháng ān   zuò jiāo zhōu xíng jiāo zhōu yòu lěi suì   zhèn guǎng 广 jīng
guī cháo xīn tiān   wéi shàng qīng zhàng   yǐn shí kāng qiě níng
cháng ān zhòu   zhě yǔn xīng sàng chē mén chū   guān yán zhàng yíng
kuàng sān shí èr   bǎi nián wèi bàn chéng jiāng líng dào jìn   chǔ yún shuǐ qīng
xiá xiǎng quán   jiǔ wén xiàn shān tíng jǐn mián   xīn shǎng bìng
hóng cān chōng   jiàn cháo chéng kāi mén dài bīn   shū ān xiōng
xián qióng shēng yùn   mèn yuè jiǔ jīng shēn wài jiē wěi shùn   yǎn qián suí suǒ yíng
jiǔ dìng   shuí néng qiú gǒu róng suǒ guān shén xiǎo   wèi quán shì qīng
qīng xīn   qiǎo zhà shén zhī xíng wàn yǒu běn xìng   kuàng rén xìng líng
jīn mái   zhuì shēng jiàn zhé yǒu cùn   jìng yǒu piàn míng
wèi qiú   rèn wèi bīng xīn zhōng   jīn shí guàn chéng
chéng huàn zhì   chéng zhì dào hēng wēi zāi mǎn shān niǎo   jiào zào tīng