思归

宋代 陆游
平生无宦情,方外久浪迹。 往来梁益间,一笑颇自得。 花穠锦城酒,月白瞿唐笛,咿哑下江橹,跌宕登山屐。 巴东烟雨秋,渭上风雪夕,至今客枕梦,万里不能尺。 谁知建安城,触目非夙昔。 冥冥瘴雾细,潋潋蛮江碧。 出门无交朋,呜呼吾何适。 归哉故山路,讵必须暖席。
píng shēng huàn qíng   fāng wài jiǔ làng
wǎng lái liáng jiān   xiào
huā nóng jǐn chéng jiǔ   yuè bái táng   xià jiāng   diē dàng dēng shān
dōng yān qiū   wèi shàng fēng xuě   zhì jīn zhěn mèng   wàn néng chǐ
shéi zhī jiàn ān chéng   chù fēi
míng míng zhàng   liàn liàn mán jiāng
chū mén jiāo péng   shì
guī zāi shān   nuǎn