思归

宋代 冯时行
安用区区五斗鸟,竹篱茅屋唤人归。 闭门高卧不通客,倚树长吟懒系衣。 秋稻水乾还筑圃,春蚕桑尽欲鸣机。 山云野树吾家物,身瘦何妨道自肥。
ān yòng dǒu niǎo   zhú máo huàn rén guī
mén gāo tōng   shù cháng yín lǎn
qiū dào shuǐ qián hái zhù   chūn cán sāng jǐn míng
shān yún shù jiā   shēn shòu fáng dào féi