祀坟遇风

宋代 韩琦
忽极暄融候莫穷,不为膏泽却为风。气蒸人腹成中热,尘入花心作病虫。 欲望好峰迷远目,正浓韶景失晴空。飘然终日俄收怒,归送旌旗撼晚红。
xuān róng hòu qióng   wéi gào què wèi fēng zhēng rén chéng zhōng chén   huā xīn zuò bìng chóng    
wàng hǎo fēng yuǎn   zhèng nóng sháo jǐng shī qíng kōng piāo rán zhōng é shōu guī   sòng jīng hàn wǎn hóng