四不忍

宋代 刘子翚
黄河凿凿冰成路,人语寒空气成雾。 此时泣血念銮舆,玉体能胜凛冽无。 苍黄天步蒙尘去,画衮飘零伤岁暮, 飞书傥未伐奸谋,我服虽华何忍御。
huáng záo záo bīng chéng   rén hán kōng chéng  
shí xuè niàn luán   néng shèng lǐn liè  
cāng huáng tiān méng chén   huà gǔn piāo líng shāng suì  
fēi shū tǎng wèi jiān móu   suī huá rěn