泗滨得石磬

唐代 李珣
浮磬潜清深,依依呈碧浔。出水见贞质,在悬含玉音。 对此喜还叹,几秋还到今。器古契良觌,韵和谐宿心。 何为值明鉴,适得离幽沈。自兹入清庙,无复泥沙侵。
qìng qián qīng shēn   chéng xún chū shuǐ jiàn zhēn zhì   zài xuán hán yīn
duì hái tàn   qiū hái dào jīn liáng   yùn xié 宿 xīn
wéi zhí míng jiàn   shì yōu shěn qīng miào   shā qīn