暑中自遣

宋代 陆游
名山处处得幽寻,破砚时时出苦吟。 上药和平无近效,古诗简淡有遗音。 苏门隐去闻孤啸,栗里归来弄素琴。 尚恐俗尘除未尽,每思雪夜宿东林。
míng shān chù chù yōu xún   yàn shí shí chū yín
shàng yào píng jìn xiào   shī jiǎn dàn yǒu yīn
mén yǐn wén xiào   guī lái nòng qín
shàng kǒng chén chú wèi jǐn   měi xuě 宿 dōng lín