述志赋

元代 胡天游
繄余生之碌碌兮,承祖考之馀辉。方髫年而志学兮,思踵武于前徽。 丁文运之再昌兮,期一举而遂志。何中道之多艰兮,终抱志而莫展。 霜毛飒以垂领兮,惧五十而无闻。挟陈编以私淑兮,庶弗坠于斯文。 嗟蚩蚩之世俗兮,纷贱目而贵耳。顾区区之鲁人兮,尚弗知乎尼父。 青黄眩而莫分兮,美恶混而相同。计微功于呻诵兮,希速化于颛蒙。 朝卑辞以致币兮,夕怠色而忘礼。群飞点而玉涴兮,众口烁而金毁。 毛嫱靓立而自扬兮,曾不伸乎蹇修。投双璧以行媒兮,反效颦之是求。 谓骅骝为下乘兮,以款段为疾走。揖歌采于道周兮,登珷玞于犀椟。 般纷纷其得志兮,长裾曳地济济而相望。俛争食于鸡鹜兮,仰阔视而扬扬。 余方索居孑立而无与俦兮,聊逍遥乎林下。睇浮云以舒啸兮,倚翠竹而为伍。 崇丘纷其枳棘兮,时览德而踟躇。哂饥鸱之疾盻兮,攫腐鼠而嚇馀。 龙门崒嵂以干云兮,亦何往而不我。偕彼瞡瞡之蛙淖兮,夫岂入于我怀。 何容媚世以穷其道兮,诚有识之所嗤。使子为倚市之娼兮,孰与夫空谷而幽居。 抚青萍以自珍兮,曰有待夫知己。倘千金而非吾徒兮,宁挂壁而无齿。 惟圣贤之不遇兮,亦皇皇而西东。矧吾人之数奇兮,敢背道而愠穷。 韪达观之无不可兮,付出处于流坎。苟素志之靡违兮,又何伤乎蹙頞。 正余冠之崔嵬兮,理余瑟之铿锵。良时钜不可以再得兮,姑从容而徜徉。
shēng zhī   chéng kǎo zhī huī fāng tiáo nián ér zhì xué   zhǒng qián huī    
dīng wén yùn zhī zài chāng   ér suì zhì zhōng dào zhī duō jiān zhōng   bào zhì ér zhǎn    
shuāng máo chuí lǐng   shí ér wén xié chén biān shū shù   zhuì wén    
jiē chī chī zhī shì   fēn jiàn ér guì ěr zhī rén shàng   zhī    
qīng huáng xuàn ér fēn   měi è hùn ér xiāng tóng wēi gōng shēn sòng   huà zhuān méng    
cháo bēi zhì   dài ér wàng qún fēi diǎn ér zhòng   kǒu shuò ér jīn huǐ    
máo qiáng jìng ér yáng   céng shēn jiǎn xiū tóu shuāng xíng méi fǎn   xiào pín zhī shì qiú    
wèi huá liú wéi xià chéng   kuǎn duàn wèi zǒu cǎi dào zhōu dēng      
bān fēn fēn zhì   cháng ér xiāng wàng zhēng shí yǎng   kuò shì ér yáng yáng    
fāng suǒ jié ér chóu   liáo xiāo yáo lín xià yún shū xiào   cuì zhú ér wéi    
chóng qiū fēn zhǐ   shí lǎn ér chí chú shěn chī zhī jué   shǔ ér xià    
lóng mén gān yún   wǎng ér xié guī guī zhī nào   huái   怀  
róng mèi shì qióng dào   chéng yǒu shí zhī suǒ chī shǐ zi 使 wèi shì zhī chāng shú   kōng ér yōu    
qīng píng zhēn   yuē yǒu dài zhī tǎng qiān jīn ér fēi níng   guà ér chǐ   齿  
wéi shèng xián zhī   huáng huáng ér 西 dōng shěn rén zhī shù gǎn   bèi dào ér yùn qióng    
wěi guān zhī   chū chǔ liú kǎn gǒu zhì zhī wéi yòu   shāng è    
zhèng guān zhī cuī wéi   zhī kēng qiāng liáng shí zài   cóng róng ér cháng yáng