书张御史和唐诗后

明代 杨士奇
骊珠光彩玩堪怜,白玉蓝田生煖烟。粲粲芙蓉出秋水,跄跄金石奏宫悬。 从容柏府霜台暇,吟咏开元大历前。壮志盛年期努力,方将洗耳伯牙弦。
zhū guāng cǎi wán kān lián   bái lán tián shēng nuǎn yān càn càn róng chū qiū shuǐ qiàng   qiàng jīn shí zòu gōng xuán    
cóng róng bǎi shuāng tái xiá   yín yǒng kāi yuán qián zhuàng zhì shèng nián fāng   jiāng ěr xián